5 quy tắc cho cuộc sống với các bệnh mãn tính và trầm cảm

vicare.vn-cac-benh-man-tinh-va-tram-cam

Hôm nay, tôi rất vui mừng vì được phỏng vấn một trong những nhà trị liệu yêu thích của mình, Tiến sĩ Elvira Aletta, về một chủ đề rất quan trọng: bệnh mãn tính. Tôi cho rằng quan trọng bởi vì bây giờ nó đang gắn liền với tôi và tôi cần phải tìm hiểu một số phương pháp để đương đầu càng sớm càng tốt trước khi tôi rơi vào hố đen lớn của bệnh trầm cảm.

https://vicare.vn/song-khoe/phong-va-chua-benh/ban-co-dang-trong-giai-doan-bi-tram-cam/

Trầm cảm sẽ khiến cho căn bệnh mãn tính của bạn trở nên tồi tệ hơn.
Trầm cảm sẽ khiến cho căn bệnh mãn tính của bạn trở nên tồi tệ hơn.

Tiến sỹ Aletta là một nhà tâm lý học lâm sàng, là vợ, là mẹ của hai thiếu niên và blogger, đang tìm kiếm sự cân bằng ở ngoại ô New York. Cô đang làm việc với một cuốn sách "Làm thế nào để nhận biết bệnh mãn tính và để nó không ảnh hưởng đến bạn". Cô ấy sẽ rất thích nghe câu chuyện của bạn về cách mà bạn hoặc người bạn yêu thương vẫn lớn lên khoẻ mạnh dù bị bệnh mãn tính.

Câu hỏi: Tôi biết rằng bạn đã tự mình giải quyết bệnh mãn tính và rất chuyên nghiệp, đây là một lĩnh vực đặc biệt dành cho bạn. Có phải bạn có năm quy tắc tốt để sống chung với cả hai bệnh mãn tính và trầm cảm?

Tiến sỹ Aletta: Vâng, tôi đã có những chia sẻ về căn bệnh mãn tính. Trong những năm đầu của tuổi 20, tôi được chẩn đoán là bị hội chứng thận hư, một bệnh hiếm về thận mà thường ảnh hưởng đến con trai. Thật khó hiểu. Sau đó, ở tuổi ba mươi, tôi lại mắc chứng xơ cứng bì. Tôi chưa bao giờ nghe nói về cả 2 điều đó. Khi chúng ta còn trẻ, Chúa mang đến những điều tốt đẹp để hỗ trợ cho sức khoẻ của chúng ta. Bệnh mãn tính có nghĩa là bị ốm và cần được hiểu rằng điều đó không có nghĩa là bỏ đi, và rằng đó là tự nhiên. Cơ thể chúng ta bỗng nhiên hơi bối rối về chính mình và chúng ta mất đi sự kiểm soát một trong những điều mà chúng ta nghĩ rằng mình có thể tính toán được.

Sẽ không phải là trầm cảm nếu bạn đang gặp phải một mất mát lớn. Đó là nỗi đau cần có thời gian để lành lại. Hãy cho phép mình có thời gian để than khóc, tức giận và buồn bã về những gì đã mất. Bạn cần thời gian để chấp nhận thực tế mới.

Sau đó ở một số chỗ chúng ta phải hành động. Nếu không, nỗi đau sẽ trở thành trầm cảm và có thể làm cho bệnh lý của bạn tồi tệ hơn.

Hãy nhận biết rằng một yếu tố hoặc sự kết hợp của các yếu tố có thể làm tâm trạng đi xuống khi bạn có một căn bệnh mãn tính:

- Tâm trạng, sự mất mát, đau buồn.

- Những thay đổi về ngoại hình, tính năng động, độc lập.

- Các bệnh tự nó có thể bị trầm cảm.

- Sự đau đớn và mệt mỏi.

- Tác dụng phụ của thuốc và phương pháp điều trị khác.

- Sức ép từ xã hội, đặc biệt là khó khăn nếu không được chẩn đoán.

https://vicare.vn/song-khoe/gioi-tinh/tac-dung-phu-cua-thuoc-tranh-thai/

Khi được chẩn đoán bệnh mãn tính, người bệnh cần giữ bình tình và phối hợp với bác sĩ tìm hướng điều trị hợp lý.
Khi được chẩn đoán bệnh mãn tính, người bệnh cần giữ bình tình và phối hợp với bác sĩ tìm hướng điều trị hợp lý.

5 quy tắc tốt để đương đầu với tất cả:

1. Hãy tự tin bạn có bác sĩ phù hợp

Khi bạn có CI, mối quan hệ của bạn với bác sĩ là thứ hai chỉ sau mối quan hệ với vợ/chồng hoặc cha mẹ của bạn. Hãy trung thực (và bạn phải trung thực!) với người đó, có nghĩa là bạn cần tin tưởng khi họ lắng nghe bạn. Nếu bạn không có mối quan hệ như vậy với bác sỹ, hãy xem xét quan điểm thứ 2. Đi qua nhiều cửa hàng. Trong sự nghiệp của CI của mình, tôi đã thất bại với 3 chuyên gia cao cấp được giới thiệu bởi họ thật ngớ ngẩn. Rất may tôi cũng đã có bác sĩ tuyệt vời, người đã cứu sống tôi và tâm trí của mình.

2. Xác định nhóm hỗ trợ một cách cẩn thận

Sự cách ly dẫn đến trầm cảm và rất dễ bị cô lập khi bạn cảm thấy giảm giá trị khi bị bôi nhọ. Mọi người có thể ngạc nhiên vì bạn. Những người bạn trong phạm vi có thể đến gần và hỗ trợ hết mức. Nếu một người nào đó trong nhóm hỏi: "Bạn có khoẻ không?" Hãy nói với họ sự thật. Khi một người nào đó bên ngoài nhóm hỏi, hãy nói dối và trả lời rằng: "Tôi không sao" rồi thay đổi chủ đề. Thông thường họ không thể giải quyết được chính xác và làm mất đi năng lượng mà bạn đã dành để chăm sóc họ. Một bệnh nhân của tôi đã nhận thấy mẹ của cô ấy sẽ bị kích động bởi bất kỳ thông tin y tế nào, vì vậy tốt hơn là giữ cô ấy trong sự bảo vệ.

Nếu ai đó hỏi liệu họ có thể giúp đỡ không, hãy nói có. Chấp nhận sự giúp đỡ là một món quà cho họ. Hãy tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ nhận được kết quả. Mẹ bệnh nhân của tôi có thể giặt quần áo cho cô ấy và điều đó làm cả hai hạnh phúc. Một cách khác mà ai đó có thể giúp đỡ là đi cùng bạn đến gặp bác sĩ. Thêm một đôi mắt, đôi tai sẽ giảm bớt áp lực cho bạn khi nhận được những thông tin nặng nề và quan trọng, ngay cả khi đó là những tin tốt.

3. Bảo vệ sức khỏe của bạn như thể bạn sẽ là một đứa trẻ

Bạn có nhiều thứ hơn là bệnh tật. Phần đó của bạn có chức năng cần bạn ủng hộ cho nó. Tất nhiên, có những điều cơ bản của việc ngủ nhiều, tập thể dục và ăn uống thông minh. Thêm vào đó, tôi khuyên bạn nên tìm hiểu các dấu hiệu mới là đầu mối cho bạn khi sức khỏe không tốt. Đối với tôi, các dấu hiệu đó là giảm khả năng tập trung, sức ép ở cổ và vai, khó chịu và thường mất cảm giác về sự hài hước. Khi những ánh đèn vàng nhấp nháy, đó là thời gian để tôi dừng lại, đánh giá và tạo ra sự thay đổi. Khi tôi bỏ qua những tín hiệu đó, tôi bị tái phát và nhìn lại, tôi có thể thấy nơi tôi chạy khi đèn đỏ. Vì vậy, hãy là một người bảo vệ mạnh mẽ cho của sức khỏe của bạn. Thiết lập giới hạn và có đủ can đảm để nói 'Không'!

Hãy coi sức khỏe của bạn như một đứa trẻ và chăm sóc nó kĩ càng.
Hãy coi sức khỏe của bạn như một đứa trẻ và chăm sóc nó kĩ càng.

4. Tạo ra một thước đo mới

Lòng tự trọng của chúng ta nằm trong tiêu chuẩn mà chúng ta đo lường trong suốt cuộc đời. Để vẫn phát triển dù bị bệnh mãn tính, hãy vứt bỏ những điều đã cũ và xem xét lại các tiêu chuẩn. Ví dụ, nếu bạn thường đánh giá chính mình bằng 50 giờ làm việc trong tuần, thì bạn có thể cảm thấy tệ hại về bản thân bởi vì bây giờ bạn không thể kiểm soát nó.

Việc tìm kiếm một tiêu chuẩn mới có thể khó khăn. Một phương pháp tôi sử dụng với bệnh nhân là để họ tự hỏi mình điều gì là hợp lý? Có hợp lý để tự mình làm tất cả điều đó không hay sẽ hợp lý hơn nếu mình là người đại diện? Có hợp lý để đăng ký bọn trẻ với chuyến đi khúc côn cầu không hay sẽ hợp lý hơn khi ở lại? Đây là lúc cần rất nhiều sự can đảm. Can đảm để giải quyết những áp lực cũ theo một cách chắc chắn và để hình dung được giá trị khi làm mọi thứ khác nhau. Trong cuộc sống riêng và trong công việc của mình, tôi thấy rằng những người vẫn phát triển mạnh mặc dù bị các bệnh mãn tính một cách sáng tạo đã tìm thấy cơ hội trong thực tế mới của họ.

5. Có ước mơ và phấn đấu vì chúng!

Bạn có tham vọng để đạt được một địa vị hay được thăng chức, để nhìn thế giới hay bảo vệ nó, để kết hôn và có con. Bây giờ bạn đang nghĩ, tôi có phải đưa điều đó lên không? Không, bạn không cần. Đó là mệnh lệnh cho tinh thần của bạn rằng bạn có mục tiêu cho cuộc sống, cả lớn và nhỏ.

Điều có thể thay đổi thực tế của bệnh mãn tính là con đường và thời gian. Tôi muốn có con và đã được biết trong nhiều năm qua, 'Không' Tôi đã phải điều chỉnh quan niệm về cuộc sống không có con hoặc nhận con nuôi. Sau đó, ở cuối tuổi ba mươi, bác sĩ đã nói, hãy cố gắng. Sau một hành trình đáng sợ, ly kỳ, hôm nay tôi có hai thiếu niên phát triển khoẻ mạnh.

Khi chúng ta với tới các ngôi sao, hãy đánh giá đúng mặt đất nơi mình đang đứng. Sự chú ý có một vị trí thực sự trong việc giữ mọi người không bị trầm cảm. Đôi khi những giấc mơ ở ngay trước mắt chúng ta.

(Nguồn: www.psychcentral.com)

Ưu đãi Vinmec

05/10/2016 - Minhhieu